Tác giả Chủ đề: Những câu chuyện lay động lòng người  (Đọc 6207 lần)

0 Thành viên và 1 Khách đang xem chủ đề.

Offline EMBA3

  • Moderator
  • Cánh cụt mới sinh
  • *
  • Bài viết: 194
  • Intake ...
Những câu chuyện lay động lòng người
« vào lúc: Tháng Chín 30, 2011, 12:46:14 AM »
Tôi may mắn được đi nhiều nơi trên trái đất này và hạnh phúc khi được gặp nhiều người thú vị.
Hôm qua, nói chuyện với Giáo sư dạy môn Quản lý tài chính, thầy hỏi tôi: "Đã bao giờ bạn định viết lại các câu chuyện lay động lòng người mà bạn gặp trong suốt những chuyến đi chưa?"
Quả thật, tôi chưa từng có ý nghĩ như thế. Cuộc sống bận rộn, bề bộn lo toan khiến tôi luôn thấy thiếu thời gian.
Thầy chỉ cho tôi bài báo có bức ảnh chụp những đứa trẻ rất nhỏ đang cầm quần áo, sách vở đưa lên trên đầu để bơi qua sông. Lời chú thích rằng ở miền quê nghèo ấy không có cầu nên một ngày hai lần, những đứa trẻ tiểu học phải lội sông như thế đến trường. Nước ngập cao hơn cổ, đến cả đầu các em nên trong bức ảnh tôi chỉ thấy lấp ló quần áo và sách vở (các em không có cả cặp sách).
Thầy hỏi tôi nếu có 1 con thuyền, liệu rằng có ai tình nguyện chèo hằng ngày đưa trẻ đi học hay không? Ngày nắng thì không sao thế còn ngày mưa lũ, bọn trẻ đi học thế nào? Đã khi nào có 1 đứa trẻ chưa biết bơi mà vẫn phải đi học kiểu này? Nhỡ hôm nước cao, có một đứa trẻ yếu, không bơi được hay bị chuột rút thì có ai túc trực để cứu không?
Thầy đặt ra cả chục câu hỏi mà tôi loay hoay không biết trả lời như thế nào?
Đây không phải là lần đầu tiên tôi nhìn thấy bức ảnh như thế. Tôi thậm chí đã đi đến những nơi tương tự trên đất nước Việt Nam và bắt gặp những đứa trẻ như trong ảnh hằng ngày hồn nhiên đến trường bằng cái cách có một không hai trên thế giới.
Nhưng cảm giác đắng nghẹn trong lòng vẫn còn nguyên như những lần trước.
Thầy dùng từ "touching" (lay động) và "impressive" (ấn tượng) để mô tả bức ảnh.
Và thầy dặn tôi hãy ghi chép lại những gì mình thấy, kể lại những câu chuyện mình đã nghe, chụp lại những bức ảnh gợi tả. Để mà nếu tôi không thể là người tình nguyện viên cần mẫn chèo thuyền đưa bọn trẻ đi học thì biết đâu, một ngày nào đó sẽ có một người có đủ rung động từ sâu thẳm trái tim đến giúp bọn trẻ có cách đi đến trường dễ dàng hơn.
Hy vọng trước khi một em bé không may bị đuối sức khi đang bơi qua sông đi học thì điều "biết đâu" ấy sẽ hiện ra như một cây cầu nối bước em đi.
« Sửa lần cuối: Tháng Chín 30, 2011, 12:48:11 AM gửi bởi EMBA3 »

Offline Tue Minh

  • Cánh cụt mới sinh
  • *
  • Bài viết: 39
  • Intake ...
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #1 vào lúc: Tháng Mười 02, 2011, 09:01:50 PM »
"...liệu rằng có ai tình nguyện chèo hằng ngày đưa trẻ đi học hay không? Ngày nắng thì không sao thế còn ngày mưa lũ, bọn trẻ đi học thế nào? Đã khi nào có 1 đứa trẻ chưa biết bơi mà vẫn phải đi học kiểu này? Nhỡ hôm nước cao, có một đứa trẻ yếu, không bơi được hay bị chuột rút thì có ai túc trực để cứu không?..""
 
Yên tâm, nếu EMBA3 liên hệ với đoàn siêu xe hôm trước vừa tổ chức tụ họp ở Đà Nẵng và được các báo rầm rộ đưa tin.
Tôi tin chắc là họ sẽ.......thuê người trực cứu khi có đứa trẻ nào bị chuột rút.
...

 

Offline phamloi

  • Cánh cụt mẫu giáo
  • **
  • Bài viết: 667
  • UBI/ Intake 11
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #2 vào lúc: Tháng Mười 03, 2011, 05:00:31 PM »
Hãy liên hệ với tập đoàn tàu thủy Vinashin, họ còn "thừa" khoảng 80 con tầu 1000 tấn đang đóng dở và "bỏ xó" ở Nam Định và Quảng Ninh ấy. Nếu cái tầu đó chưa thể  "bơi" được thì liên hệ ngay với tập đoàn Vinaline, xin cái tầu hoa sen để cho các em nó đi tạm. Vì được biết cái tầu này vinaline đang có ý định trả lại Chính phủ, mà chính phủ láy lại để làm cái khỉ gì nhỉ...bán sắt vụn à, do vậy các bạn có thể liên hệ với họ để xin nhé, xin nhanh kẻo họ "xẻo ra" để "chén" đó.
Phạm Lợi E1.
Cty CP An Thành, nhà cung cấp hàng đầu Ngô hạt, Sắn lát cho ngành chế biến thức ăn gia súc Miền bắc. Cty CPVT &TM Trường Phú vận tải chuyên nghiệp.
0972.999.393

Offline langtuhanoi

  • Cánh cụt mới sinh
  • *
  • Bài viết: 146
  • Intake ...
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #3 vào lúc: Tháng Mười Một 04, 2011, 04:34:12 PM »
câu chuyện này đã đc đăng cách đây hơn 1 tháng. mặc dù vậy tính thời sự vẫn còn rất nóng.
Tôi thiết nghĩ, cộng động MBA có rất nhiều nhà quản lý lớn và giỏi, thậm chí có tiềm lực kinh tế, tại sao chúng ta không nghĩ sẽ làm một cây cầu như thế mang tên TOPMBA và tôi xin tình nguyện là người đầu tiên đóng góp viên đá móng cầu: 1.000.000 VNĐ
Hãy cùng đóng góp và chia sẻ.
" Sống khỏe, chết nhanh, lắm của để dành, nhiều người thương tiếc "

Offline can2do

  • Cánh cụt mới sinh
  • *
  • Bài viết: 286
  • Intake ...
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #4 vào lúc: Tháng Mười Một 04, 2011, 05:56:33 PM »
Góp thêm chuyện về tình người:
 
 
Chuyện 1 : Người phụ nữ và con bé bán hàng quê

Ấy là sau này chị mới biết được vài điều về nó….Con bé đó học lớp 11, cứ 1 tuần 2,3 lần từ Bãi Nai Lương Sơn Hòa Bình đèo vài món sản phẩm quê lặt vặt lên bán ở cái chợ đồ ăn thức uống hàng ngày ở cái góc nhỏ đô thị gần nhà chị . Trông nó thật hiền lành, toát lên sự chân thật và lương thiện. Khi bán hàng nó nói vừa đủ với những câu khách hàng hỏi : rõ ràng, lễ phép, rất chu đáo với khách, không có chút gì gọi là bẻn mép đưa đẩy, cố tạo xởi lởi của những người chuyên được thuê để bán hàng. Chị nhìn nó thấy thiện cảm, nên thỉnh thoảng dừng lại cái chỗ nhỏ nó thường đứng bán mà mua cho nó một món gì đó. Một buổi sáng trong lúc gói cẩn thận cho chị mớ tôm đồng trong lá sen to, chắc nó cảm thấy chị là người ân tình, nên buột miệng nói vui, điều mà nó chẳng có mấy cơ hội và cũng vốn tự không cho phép :
- Cháu muốn đc một hôm được đi chợ như cô lắm
- Ô, thế hàng ngày cháu vẫn đi chợ đấy thôi. Chị nhìn nó ngạc nhiên và nhẹ nhàng nói
- Không ạ. Cô được cầm tiền đi chợ, được phục vụ còn cháu phải chạy chợ để mang tiền về.
Chị dừng lại, hỏi nó như muốn thẩm định điều gì đó : cháu thích được người khác phục vụ lắm à ?
- Ô, Ko phải thế, mà cháu thèm được ai đối xử, nói năng nhẹ nhàng với cháu lắm, dù cháu có thế nào như những người bán hàng ở đây cư xử với khách í cô ạ
Ra thế. Chị đã hiểu. Ở cái chợ này chị đã chứng kiến khối người cũng tạm được gọi là ‘quý bà’ đến mua ăn nói gắt gỏng, chỏng lỏn, mắng mỏ thô lỗ, vần vò món hàng nâng lên đặt xuống, hách dịch cò kè vài đồng với mấy người từ quê lên bán hàng, nhưng đúng là chưa từng gặp cảnh đó, ngôn ngữ, thái độ đó ở những người bán cư xử với khách bao giờ.
Chị thấy có thiện cảm mà hỏi chuyện nó lâu hơn. Nó tâm sự : Khổ nỗi, vì nhà cháu ko có nhiều tiền, nên chỉ gom đc vài rổ quả, dăm mớ rau hàng xóm xung quanh tự trồng, đi đánh bắt cải thiện thêm, nên mỗi tuần cháu mới lên được chợ đây đôi ba lần và chỉ có thể mang mỗi thứ một tí như thế này cô ạ. Nhưng cũng đỡ được tiền học của cháu.
Chị thấy cảm mến nó nên khuyên : Cô sẽ nói và cùng với những gia đình quanh khu nhà cô nữa đưa tiền đưa cháu trước và thường xuyên mua những món hàng cháu mang lên, cháu có thể trù liệu, gom được nhiều hàng hơn trong mỗi chuyến đi chợ cho ra tấm ra món, rồi không phải bán hàng như đi câu cá thế này. Cháu thấy sao ?
Con bé vui thích lắm, đáp : được thế đỡ khổ cho nhà cháu quá cô ạ. Nhưng cô không cần ứng tiền trước cho cháu đâu. Hôm nay về cháu sẽ làm thế ngay. Người nhà quê chúng cháu không dám nhận tiền trước khi chưa làm gì, chưa có gì cho ai cô ạ.
Chị còn vui hỏi thêm nó : Thế cháu không sợ khi cháu đã làm đúng thế mà không thấy cô qua chợ đây nữa và chưa làm được như đã nói với cháu ?
Con bé ngước mắt lên chớp chớp, toàn khuôn mặt toát lên vẻ tươi xinh trẻ thơ, nhưng có vẻ không bị xao tâm bởi cái điều có thể xảy ra ấy : ô, thế cơ ạ ? Cháu cứ làm đúng và tốt đã cô ạ. Ở chợ này tuy thế cháu cũng đã tiếp xúc với nhiều người lắm, gặp một người như cô mà cháu còn không tin được, mà cô còn ấy như thế thì cháu lại phải chấp nhận lọ mọ như trước vậy thôi. Nó cười bẽn lẽn tiếp : Người nhà quê chúng cháu nếu hy vọng chút đổi đời cho mình không phải ở chỗ ngồi không ăn bám ai mà gặp được người tốt để họ mách cho mình cách khá lên chút và đánh giá lao động của mình được thỏa đáng hơn thôi cô ạ
Sau đó sự việc diễn ra đúng như hai cô cháu đã nói với nhau. Con bé làm rất tốt, vô cùng cam kết. Nó còn rủ được thêm 2 phụ nữ trẻ cùng làng, tham gia vào việc gom, gói từng mớ hàng quê từ rau củ quả sạch, tôm cua ốc tươi…đến túi gạo…luân phiên mang đến tận từng hộ gia đình cung cấp theo yêu cầu trước của họ…nhiều khi nhận tiền sau…Chả bao giờ có hàng Trung quốc kém chất lượng bị lẫn vào…được mọi người tín nhiệm lắm…Mấy đứa bận rộn hơn là đứng mỏi chân một chỗ ngoài chợ hóng khách hôm nắng hôm mưa… Nhìn chúng lam lũ mà lúc nào cũng vui tươi, đon đả, rổn rảng…Con bé kia một hôm gõ cửa nhà đưa chị một túi đồ quê nhỏ, nó hào hứng khoe : cô ạ, bây giờ thì cháu không phải chạy chợ như trước mà đang làm một cái gì đó hay hơn thế nhiều rồi thì phải. Cháu có nhiều thời gian để học hơn. Đặc biệt là xong việc chính cháu đã được đi chợ như cô đấy.
Chị chào nó, vui trong lòng, quay vào nhà tiếp tục dạy con học : Lao động để mưu sinh nhưng hơn thế là con người chúng ta đã cùng nhau tạo ra cách lao động….
 
 
 

Chuyên 2 : Người Phụ nữ và cô bé bán xu hào

Chị là doanh nhân, đã vừa kí xong được một hợp đồng với đối tác ở thành phố Vinh, xong một việc quan trọng, thấy trong lòng thật thơ thới. Trời lạnh và mưa rả rích bởi một cơn áp thấp cuối mùa vừa đến trong đêm, một mình lái xe quay trở lại nhà ở Hà Tĩnh, trong cabin ấm áp nhìn những giọt mưa quật lên kính xe chị lẩm nhẩm hát một mình bài hát Cô gái sông La…Với chị, và ở tuổi mới vừa ngoài 30, thì bài hát này dường như không hẳn còn mang màu sắc như thời chiến tranh…Chị thích bởi nói về tinh thần tuyệt vời của những người phụ nữ, những cô gái trẻ của mảnh đất đầy gian khó này. Chị thấy mình trong bài hát đó ! Xe lao nhanh về phía thành phố Hà Tĩnh, cũng đã gần trưa rồi, đường vắng vì thời tiết này cũng ít người đi lại. Phía trước bên đường chị nhìn thấy như một người phụ nữ trùm áo mưa ngồi giữa đôi quang gánh chất khá nhiều những củ xu hào. Chân phanh giảm nhẹ, xe lướt qua, tự nhiên Chị nghiêng đầu nhìn, thì đó chỉ là một đứa bé gái thôi: nó như thu mình lại để tránh bớt cái mưa gió lạnh đang quật lên người. Xe đã đi qua đến hơn trăm mét, bỗng chị thấy thương cảm, dừng xe rồi từ từ lùi lại đỗ sát bên chỗ nó ngồi cùng đôi quang gánh. Như thế chiếc xe cũng che chắn cho nó được phần nào. Chị cầm ô bước xuống vui vẻ chào và nhìn nó : con bé khoảng 15 tuổi, gầy gò và tím tái, ngồi cố ghìm cơn run rét nhìn Chị và chào lại.
- Cháu bán xu hào à ? Đã bán được nhiều chưa ? Bao nhiêu tiền một chục củ hả cháu ?
- Dạ vâng, từ sáng mới bán được một ít cho 2 người ở gần đây thôi cô ạ. Cô mua cho cháu phải không ạ ?
- Ừ cô mua nhưng giá cả thế nào cháu ?
Nghe nó nói xong Chị đáp : Cháu bớt tí giá đi , cô sẽ mua nhiều chóng hết cho cháu có được không ?
- Thưa cô, đó là giá bán tại ruộng rồi đấy ạ. Hôm nay mưa nên cháu nhổ mang ra tận ngoài đường nhựa cho dễ bán hơn cô ạ
- Trời mưa thế này, cháu thấy đấy có mấy ai đi qua đâu, trưa rồi và trời mưa rét thế này, hạ giá đi cô mua nhiều cho mà
- Không cô ạ. Đài báo trời sẽ mưa rét nhiều hôm, người quê mình thường hay mua xu hào, rau cỏ để dự trữ mà.
- Cháu có phải đi học không ? Chị hỏi
- Thưa cô, chiều cháu vào học ạ
- Ôi thế thì càng nên bớt giá đi để bán nhanh đi để còn kịp về ăn trưa rồi đi học chứ ? Chị nói và nhìn nó chăm chú
- Không cô ạ. Giá cháu nói là bán tại ruộng như với những ngày tốt trời rồi cô. Trưa không bán hết, thì chiều học xong cháu sẽ mang ra cố bán hết trong ngày được mà.
- Mẹ cháu không ra giúp cháu bán à ?
- Mẹ cháu còn phải làm nhiều việc khác lắm. Cháu mà không bán hết về mẹ cháu lại ca thán : cần lao mãi chả khá hơn được gì, con cái lớn hơn mà chẳng thấy hơn gì. Cháu sợ nghe điều đó từ mẹ cháu lắm cô ạ. Cháu muốn mẹ cháu tin rằng không phải như mẹ cháu nghĩ.
Nghe con bé nói, Chị cảm thấy cay cay trong sống mũi, nước mưa hay một chút nước mắt chị chảy trên má. Nhìn con bé, ngồi bền đường quốc lộ này, nơi đi ngang qua huyện quê, xưa chị sinh ra trong nghèo khó, chị cũng đã từng thế, từng có những ý nghĩ như nó…
Cảm động, ân cần chị cầm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn lạnh rúm ró của nó ấp vào lòng bàn tay mềm mại ấm áp của mình, chị nhìn nó nhẹ nhàng nói : cháu ạ, cô mua hết chỗ xu hào này của cháu với giá như cháu nói, mang về nhà bếp của công ty cô nấu cho mọi người ăn. Nào cùng cô chất lên sau xe nhé.
Con bé vui quá, đứng nhanh dậy xăm xắn ôm từng túm xu hào đặt vào sau xe. Chị lên cabin lấy một chiếc phong bì để vào đó một món tiền, rồi bước xuống nghiêng đầu ôm lấy vai con bé, rút ví lấy ra đủ số tiền mua xu hào cho vào túi áo nó, sau mới trân trọng đưa vào tay nó chiếc phong bị kia. Chị nói nhỏ nhẹ, ấm áp : Còn đây là một chút ít cháu cầm lấy mang về mua thêm sách vở để học nghe. Cô vẫn dạy nhân viên của mình phải biết kiên trì và yêu lao động, nỗ lực làm việc…Cô luôn thưởng cho những ai như vậy. Trưa nay gặp cháu mà cô không thể hiện được một chút tấm lòng của mình thì tự cô không còn thấy thuyết phục về những điều chính cô muốn, cô làm nữa!
Con bé đã hiểu điều Chị nói: nó hơi cúi đầu xuống nhìn chiếc phòng bì trân trọng trên tay , rồi ngước lên nhìn Chị đầy cảm kích, giọng nói tha thiết : dạ vâng ạ, cháu biết ơn cô. Cháu được cô cho lòng tin về việc mình làm cô ạ
Chị chào con bé, bước lên xe, chầm chậm lăn bánh, nhìn qua gương thấy nó đứng mãi bên đường giơ tay chào theo chị…Bánh xe lăn nhanh dần….Chị không còn nghĩ về bản hợp đồng kinh doanh vừa kí được nữa, cũng không hẳn do niềm vui vì làm được một điều tốt nho nhỏ…trào lên trong lòng Chị tình cảm về những con người và tinh thần lao động của họ. Chị mở lại nhỏ nhẹ bài hát Cô gái Sông La…thấm cảm về những người con gái tuyệt vời của quê hương Chị…

 
(Tác giả: Nguyễn Tất Thịnh)
Ồ, thì ra đó là niềm vui

Offline tienbinh102

  • Cánh cụt dậy thì
  • ***
  • Bài viết: 1,100
  • Decorating your life
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #5 vào lúc: Tháng Mười Một 07, 2011, 01:21:12 PM »
Cảm ơn vì câu chuyện rất hay
Truong Tien Binh - Tony
UBI Intake 5
Mob1: 0936.818552

Offline langtuhanoi

  • Cánh cụt mới sinh
  • *
  • Bài viết: 146
  • Intake ...
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #6 vào lúc: Tháng Mười Một 07, 2011, 03:49:35 PM »
Hôm nay, vô tình lên mạng thấy bài văn của cậu học trò lớp 11 lý trường Ams. Đọc xong thấy rơi cả nước mắt.
Xin tải lên chia sẻ với các anh chị.
 Bài văn lạ của cậu học sinh 11Lý trường Ams
            Thư gửi mẹ.
            Mẹ thân yêu của con !
            “Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
            Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
            Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
            Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
            Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.
            Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.
            Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …
            Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …
            Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
            Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
            Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
            Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
            Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
Đứa con ngốc nghếch của mẹ
Nguyễn Trung Hiếu
Nguồn: dantri.com.vn

 
" Sống khỏe, chết nhanh, lắm của để dành, nhiều người thương tiếc "

Offline tienbinh102

  • Cánh cụt dậy thì
  • ***
  • Bài viết: 1,100
  • Decorating your life
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #7 vào lúc: Tháng Mười Một 10, 2011, 04:48:08 PM »
Tôi không thích bài văn này lắm vì đúng sự thực và không có cơ hội nào để vươn lên, xã hội hẳn có rất rất nhiều người như vậy.
Nhưng tư tưởng cài đặt trong bài văn này là ghét tiền. Cái gì ghét thì nó không đến với mình, và cũng không cố gắng để đi tìm thứ mình ghét nó. Có ai lại đi tìm thứ mình ghét nó bao giờ đâu.
Truong Tien Binh - Tony
UBI Intake 5
Mob1: 0936.818552

Offline hosibac

  • Cánh cụt dậy thì
  • ***
  • Bài viết: 1,668
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #8 vào lúc: Tháng Mười Một 10, 2011, 09:38:55 PM »
Langtuhanoi vô tình hơi muộn đấy!!! Bài văn này khá chân thực khiến người đọc phải thay đổi nếp nghĩ và theo tôi ngay cả em học sinh cũng không ngờ tác động sâu rộng đến thế

Các bạn có thể tìm thêm trên mạng các thông tin về việc này và hy vọng có những hành động thiết thực giúp đỡ các em học tốt hơn. Tôi có con hiện học Ams và có thể là cầu nối giúp các bạn thông qua cô giáo của Hiếu ...

Offline Nguyễn Tùng

  • Cánh cụt trưởng thành
  • ****
  • Bài viết: 2,021
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #9 vào lúc: Tháng Mười Một 11, 2011, 08:06:36 AM »
Tôi đọc bài này 2 lần. Lần một đọc lướt qua hôm đầu tiên khi nó được post lên trên mạng, và lần 2 đọc kỹ hơn một chút khi Tiến Bình bình luận.

Cảm xúc của tôi là giống nhau, nhìn chung thì cách hành văn không có gì quá đặc biệt và  ấn tượng. Tuy nhiên, cái tôi "lạ" là đây là một học sinh "nghèo" học tại một trường "giàu". Không quan trọng về cách hành văn hay cách viết bài của em, tôi ấn tượng và có cảm tình với em do em là một học sinh ngoan và hiếu thảo với cha mẹ. Cái đó là cái thiếu trong xã hội hiện nay, và là điểm nhấn giải thích tại sao trên mạng và các diễn đàn lại đang sôi sục thảo luận.

Chỉ khi nhận được bài văn đó thì cô giáo mới nhận ra được rằng mình có một cậu học sinh "nghèo' như vậy, chỉ thông qua bài viết đó thì các bạn cùng lớp mới biết được mình cũng có một bạn "nghèo". Và chỉ thông qua bài viết đó, người ta mới nhận ra được trường Am không phải là trường chỉ dành cho con nhà giàu. Và cũng thông qua bài viết đó, người ta mới thấy cái "giàu" về tình người nó cao quý như thế nào.

Khi xã hội chuyển sang sống một cách hình thức, thì con người trở nên ít tương tác với nhau và sống độc lập hơn, và ít quan tâm đến nhau hơn. Một ví dụ là mình có thể có nhiều bạn nhậu nhưng số bạn thân so với thời ngày xưa lại ít đi.

Tuy nhiên, xung quanh chúng ta còn có rất nhiều em khó khăn hơn nhiều vô kể. Tôi nghĩ nhà trường và các giáo viên cũng nên có những dịp đi thực địa để ngắm xem những hoàn cảnh khó khăn đang học ở những ngôi trường khác như thế nào. Em học sinh này có những trải nghiệm quý báu thông qua những hoạt động thiện nguyện rất tuyệt vời, và theo tôi là rất quý. Điều chắc chắn em đó đã và sẽ là một người tốt.

Viết đến đây thì tôi lại phải nhắc lại là tôi không ủng hộ việc bỏ ra gần 500 tỷ đồng để xây dựng trường Am, trong khi chỉ cần khoảng 30-40 tỷ đồng là ta đã có một ngôi trường cấp 2-3 đầy đủ vật chất cho các em học tập, đúng với mức và hoàn cảnh của chúng ta hiện nay.
« Sửa lần cuối: Tháng Mười Một 11, 2011, 08:08:35 AM gửi bởi Nguyễn Tùng »

Offline hosibac

  • Cánh cụt dậy thì
  • ***
  • Bài viết: 1,668
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #10 vào lúc: Tháng Mười Một 11, 2011, 11:04:16 AM »
Chắc Tùng không theo dõi kỹ vấn đề này, các thầy cô còn biết hoàn cảnh em Hiếu trước khi có bài văn

Chỉ khi nhận được bài văn đó thì cô giáo mới nhận ra được rằng mình có một cậu học sinh "nghèo' như vậy, chỉ thông qua bài viết đó thì các bạn cùng lớp mới biết được mình cũng có một bạn "nghèo". Và chỉ thông qua bài viết đó, người ta mới nhận ra được trường Am không phải là trường chỉ dành cho con nhà giàu. Và cũng thông qua bài viết đó, người ta mới thấy cái "giàu" về tình người nó cao quý như thế nào.

Trường Ams là trường "giàu" về học sinh tài năng nhưng không phải trường cho học sinh giàu. Quan điểm trường giàu nghèo là nhìn vào phụ huỵnh, thực ra trường nào cũng vậy từ mần non cho đến phổ thông chỉ một bộ phận học sinh xuất thân từ những gia đình có điều kiện, bên cạnh những học sinh được đưa đón xe hơi có khá nhiều em đi xe đạp, xe bus đến trường còn phần đông là cha mẹ đưa đón bằng xe máy.

Trường giàu có lẽ đúng nhất là các trường tư thục, quốc tế với mức học phí cao ngất ngưởng, tôi thử làm phép tính có trường 1 ngày học của con phụ huynh phải trả tới hơn 1 triệu đồng

Offline Nguyễn Tùng

  • Cánh cụt trưởng thành
  • ****
  • Bài viết: 2,021
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #11 vào lúc: Tháng Mười Một 11, 2011, 11:59:26 AM »
Câu hỏi này của tôi hơi ngô nghê chút, chỉ vì tò mò thôi:

Ở nhà trường hiện nay cô giáo xưng với học trò là "cô và con" hay "cô và em" nhỉ? Ở mẫu giáo thì thường là "cô - con", nhưng tôi không rõ là cấp 1, 2 và 3 hiện nay thì có khác không? :-[

Ngày trước khi tôi học thì là "cô và em", "thầy và em"...

Offline tienbinh102

  • Cánh cụt dậy thì
  • ***
  • Bài viết: 1,100
  • Decorating your life
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #12 vào lúc: Tháng Mười Một 13, 2011, 04:17:36 PM »
Trường học nào bây giờ cũng nên có nhiều suất học bổng phổ thông và nhiều suất học bổng giá trị cao, tôi là doanh nghiệp lớn tôi sẽ trả học bổng cao cho các bạn nghèo nhưng nỗ lực vươn lên bằng tri thức. Nếu giáo viên nhà trường đứng ra có phương thức để bảo đảm học bổng cho học sinh và sinh viên.
Nay tôi mới biết xây trương Ams hết 500 tỉ, chắc bao gồm cả tiền đất rồi. Chứ cơ sở hạ tầng thì làm gì đến nhiều thế. Xây tòa nhà 20 tầng, 500m2/sàn mới hết 100 tỉ (10 triệu/m2)
Truong Tien Binh - Tony
UBI Intake 5
Mob1: 0936.818552

Offline EMBA3

  • Moderator
  • Cánh cụt mới sinh
  • *
  • Bài viết: 194
  • Intake ...
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #13 vào lúc: Tháng Mười Một 26, 2011, 11:27:34 PM »
MẸ ĐIÊN
(Nếu có thời gian, mong mọi người hãy đọc câu chuyện này và suy ngẫm)
Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.
Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.
 
 
Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.
Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: "Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày.
Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!". Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm.
 
 Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.
Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: "Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?". Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: "Đừng... đừng...".
Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: "Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?". Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, "phầm!" một tiếng.
Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.
Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: "Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi.
Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!". Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi: "Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!". Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.
Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa lại.
Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: "Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi." Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà lang sói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?
Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.
Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: "Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!" Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu.
Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: "Thụ... bóng... bóng...". Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào lòng tôi với vẻ nịnh nọt. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này. Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: "Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!"
Tôi tức tối đáp lại nó: "Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!" Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.
Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng. Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.
 
 Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đồng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được...
" Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: "Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..."
Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Đừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...". Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc.
Tôi khinh bỉ bảo: "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi: "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!"
"A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!" Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Đánh tôi, đánh tôi!"
Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!". Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.
Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: "Thụ... ô...".
Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Phạm Gia Hỷ cầm đầu trêu chọc. Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị Phạm Gia Hỷ tránh được.
Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng "vút" kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ Phạm Gia Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.
Mẹ vì tôi gây ra đại hoạ, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Mẹ!" đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói.
Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà. Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín.
Đây là những người do nhà Phạm Gia Hỷ nhờ tới, bố Phạm hung hãn chỉ vào cha tôi nói: "Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra."
Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà họ Phạm, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ. Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngăn bàn tay bạo lực của cha.
Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó. Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết.
"Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành hoạ đấy thôi!". Cha lại nhìn tôi nói: "Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!". Tôi gật đầu, tôi hiểu.
Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.
Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.
27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì.
Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi.
Thím nói: "Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi: "Mẹ mày có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!" Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả.
Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...
Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: "Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..." Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.
Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: "Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!"
Vietbao (Theo: tintuconline.com.vn)

Offline Quynh Dung

  • Cánh cụt mới sinh
  • *
  • Bài viết: 198
  • Intake ...
Re: Những câu chuyện lay động lòng người
« Trả lời #14 vào lúc: Tháng Mười Một 28, 2011, 10:46:45 AM »
Truyện Mẹ điên này tôi đọc rồi trong phần truyện dịch của Trang Hạ; ngoài ra có một truyện khác cũng lay động là "Bông Cúc Nhỏ" của Lạc Tâm (tập tin đính kèm 1)

Truyện Mẹ điên dựa trên một câu chuyện có thật về người mợ điên của tác giả Vương Hằng Tích (Trung Quốc) đấy các bác!!! (tập tin đính kèm 2 là câu chuyện cũng như lời của dịch giả về tác giả và câu chuyện này.) Chuyện này cũng được chuyển thể thành kịch rồi. Các bác vào tập tin 2 và xem ở trang cuối sẽ thấy vài tấm hình của vở kịch Mẹ điên.


People who say it can not be done should not interrupt those who are doing it.